Tại sao là VF e34
Khi quyết định mua xe đầu tiên, hai vợ chồng mình không thiếu lựa chọn. Thị trường xe điện Việt Nam lúc đó đang bùng nổ, VF8 thì mình cũng thích, nhưng cuối cùng vẫn chọn e34.
Lý do đơn giản: phù hợp. Không phải xe đắt nhất, không phải xe to nhất. Nhưng là chiếc xe vừa túi tiền, chi phí vận hành rẻ, thiết kế linh hoạt — và quan trọng nhất là đủ để hai đứa bắt đầu đi.
Nhìn lại sau một năm, mình thấy quyết định đó giống cách mình chọn công việc: không chạy theo cái “tốt nhất trên giấy”, mà chọn cái phù hợp nhất với giai đoạn hiện tại.
Mục lục
- Chuyến xuyên Việt không kế hoạch
- Tây Bắc — nơi thử thách thực sự
- Những thứ xe điện thay đổi mà mình không ngờ
- Chiêm nghiệm sau một năm
Chuyến xuyên Việt không kế hoạch
Đất nước mình còn đẹp, cần chi đâu nước ngoài.
Hai vợ chồng lên kế hoạch chuyến đi theo cách khá liều: lộ trình đi theo trạm sạc. Ở đâu có trạm sạc VinFast, ở đó là một điểm dừng tiềm năng. Tụi mình tìm các điểm vui chơi, ăn uống xung quanh trạm sạc để tận dụng thời gian xe ăn điện — mình cũng ăn theo.
Cả chuyến đi hai đứa ngủ trên xe ngay tại trạm sạc. Có đèn, có camera, an tâm. Chỗ nào phong cảnh đẹp thì dừng chân vài ngày, thuê khách sạn nghỉ ngơi. Vợ mình thậm chí làm việc luôn trên xe — laptop mở, wifi từ điện thoại, ghế sau gập phẳng thành bàn làm việc tạm.
Và cứ thế, hai đứa đi suốt một tháng từ Nam ra Bắc.
Lộ trình tụi mình đã đi:
Tây Bắc — nơi thử thách thực sự
Ra tới Hà Nội, tụi mình rủ thêm được hai thanh niên liều lĩnh đi chung xe lên Tây Bắc. Bốn người, một chiếc e34, và hành trình mà sau này nhìn lại thì chỉ biết cười.
Đầu tiên là lạc đường. Thay vì tới Sapa trước như kế hoạch, tụi mình đi Đồng Văn trước. Sai lộ trình dẫn tới sai ước tính thời tiết — kết quả là bỏ lỡ mùa hoa anh đào phủ kín Sapa. Tiếc, nhưng đổi lại là những trải nghiệm không tìm thấy trong bất kỳ review du lịch nào.
Những khoảnh khắc hú hồn mà giờ kể lại vẫn thấy tim đập:
- Xe báo nhiệt độ 6°C, pin tụt dưới 30% trên đèo — rồi lại được nhồi pin đầy nhờ đường đổ dốc, đủ chạy tới trạm sạc tiếp theo.
- Sương mù dày đặc đến mức chỉ nhìn thấy đèn hậu xe phía trước, bám theo từng mét một.
- Đường gồ ghề chỉ lết từng chút, có đoạn sụt bánh, lùi lại kéo phanh tay không hết, suýt trôi xe xuống vực.
Nghe thì đáng sợ, nhưng khi đã qua rồi, tất cả đều trở thành câu chuyện mà bốn đứa kể đi kể lại mãi không chán.
Những thứ xe điện thay đổi mà mình không ngờ
Trước khi có xe, hai vợ chồng đi xe máy là chính. Mỗi lần muốn nói chuyện, vợ phải hét khản cả cổ, gió thổi bay hết câu. Đi xa thì mệt, nắng thì nóng, mưa thì ướt.
Có xe rồi, mọi thứ thay đổi theo cách mình không lường trước:
Hai đứa nói chuyện nhiều hơn. Nghe thì bình thường, nhưng đây là thay đổi lớn nhất. Những cuộc trò chuyện dài trên xe — về công việc, về tương lai, về những thứ vặt vãnh — là khoảng thời gian kết nối mà trước đây không có.
Chi phí vận hành rẻ bất ngờ. Xe điện không tốn xăng, bảo dưỡng đơn giản hơn xe xăng. Cả chuyến xuyên Việt một tháng, chi phí sạc điện rẻ hơn nhiều so với đổ xăng cho cùng quãng đường.
Xe trở thành không gian sống di động. Ngủ trên xe, làm việc trên xe, ăn trên xe. Chiếc e34 nhỏ gọn nhưng linh hoạt đủ để hai đứa biến nó thành “nhà” tạm trong suốt hành trình.
Chiêm nghiệm sau một năm
Nhìn lại, mình thấy chiếc xe này dạy mình một bài học đơn giản mà sâu:
Lựa chọn phù hợp luôn tốt hơn lựa chọn hoàn hảo.
VF e34 không phải chiếc xe mạnh nhất, không phải sang nhất. Nhưng nó đưa hai đứa mình đến được những nơi xa — cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Từ Sài Gòn ra Hà Nội, lên Tây Bắc, xuống biển, vào rừng. Và trong hành trình đó, hai đứa hiểu nhau hơn, gắn kết hơn.
Ba điều mình rút ra:
Xe chỉ là phương tiện. Quan trọng là bạn đi với ai và đi để làm gì. Chiếc xe đắt tiền đỗ trong garage không có giá trị bằng chiếc xe bình dân đã cùng bạn đi qua những cung đường đáng nhớ.
Bắt đầu với cái đủ tốt. Nếu chờ đến khi đủ tiền mua xe xịn nhất, có thể mình đã bỏ lỡ một năm đầy trải nghiệm. Đôi khi “đủ tốt” chính là “tốt nhất” cho thời điểm hiện tại.
Hành trình quan trọng hơn đích đến. Tụi mình lạc đường, hết pin, suýt trôi xe. Nhưng chính những khoảnh khắc đó mới là thứ đáng nhớ nhất — không phải những bức ảnh check-in hoàn hảo.
Cảm ơn chiếc e34 nhỏ bé. Năm đầu tiên đã thật tuyệt vời. Hy vọng còn nhiều chuyến đi phía trước.