Nếu có một lời khuyên mình muốn nói với bất kỳ ai đang bắt đầu xây dựng second brain hay kho tri thức cá nhân, thì nó rất đơn giản:
hãy bắt đầu bằng việc lưu lại những gì mình tiếp thu được.
Đừng chờ đến lúc có phương pháp hoàn hảo. Đừng chờ đến lúc chọn được công cụ tốt nhất. Và cũng đừng chờ đến lúc “rảnh rồi mới làm”.
Chỉ cần bạn bắt đầu giữ lại:
- Những gì mình học được
- Những gì mình quan sát được
- Những gì mình nghĩ ra
- Những gì mình từng giải quyết
- Và cả những điều mình chưa hiểu hết nhưng biết là sau này sẽ cần
… thì bạn đã bắt đầu xây phần móng cho một kho tri thức cá nhân rồi.
Mình nghĩ rất nhiều người đang đánh giá thấp giá trị của việc này. Mỗi ngày chúng ta đọc quá nhiều, nghe quá nhiều, làm quá nhiều, nhưng lại để phần lớn trôi đi. Đến khi cần dùng lại, mình chỉ còn một cảm giác quen quen rằng “hình như trước đây mình từng biết cái này”.
Trong khi đó, nếu những thứ đó được giữ lại đều đặn theo năm tháng, nó sẽ trở thành một lớp tài sản nhận thức rất lớn. Không chỉ để nhớ lại, mà để tiếp tục suy nghĩ tốt hơn, viết tốt hơn và làm việc tốt hơn.
Kho tri thức cá nhân của mình không được dựng lên trong một ngày
Hệ thống note hiện tại của mình không phải kết quả của một lần setup hoàn chỉnh. Nó là kết quả của nhiều năm liên tục chỉnh sửa cách mình lưu trữ thông tin.
Ban đầu chỉ là những folder đơn giản để không quên. Sau đó mình dần chia lại theo nhu cầu sử dụng. Khi công việc phức tạp hơn, số lượng note nhiều hơn, mình lại tiếp tục thay đổi cách đặt tên, cách gom nhóm, cách viết metadata, cách nối note với nhau, và cả cách mình quay lại dùng những gì đã lưu.
Điều này rất quan trọng, vì nó cho mình một niềm tin khá rõ:
Hệ thống quản lý tri thức cá nhân là thứ nên được tiến hoá liên tục, chứ không phải cố thiết kế một lần cho xong.
Nhiều người thường bị kẹt ở bước “chọn hệ thống nào đúng”. Nhưng theo trải nghiệm của mình, câu hỏi hữu ích hơn là:
Cách sắp xếp hiện tại có còn giúp mình tìm, hiểu và dùng lại thông tin tốt không?
Nếu câu trả lời là không, thì cứ sửa tiếp. Không có gì sai khi folder năm nay khác folder năm ngoái. Không có gì sai khi cách ghi chép hôm nay trưởng thành hơn cách ghi chép của vài năm trước.
Bản thân kho tri thức cá nhân nên phản ánh sự trưởng thành trong tư duy của mình.
Đây là phương pháp tổ chức tri thức mình đang áp dụng trong project này
Nếu nhìn vào vault hiện tại, bạn sẽ thấy nó không chỉ là một đống folder được đặt tên đẹp mắt. Nó phản ánh một phương pháp tổ chức tri thức mà mình đã chỉnh dần qua nhiều năm và hiện đang áp dụng khá rõ trong project này.
Phần khung lớn của nó đi theo tư duy PARA. Tức là mình không gom note theo kiểu lĩnh vực thật chung chung, mà sắp xếp theo ngữ cảnh sử dụng:
Projectslà nơi chứa những thứ đang làm, đang thử nghiệm, đang cần outputAreaslà nơi chứa những mảng trách nhiệm dài hạn cần duy trìResourceslà nơi nuôi dưỡng kiến thức nền, tài liệu tham khảo, ghi chép để học tiếpArchivelà nơi lưu lại những gì đã đi qua nhưng vẫn cần giữ có hệ thống
Cách sắp xếp này giúp mình không bị chìm trong cảm giác “mình có rất nhiều note nhưng không biết note nào đang phục vụ việc gì”. Mỗi thứ mình lưu lại đều có một bối cảnh sống rõ hơn.
Còn FLOW là lớp mình dùng để tổ chức cách thông tin di chuyển bên trong hệ thống đó. Một mẩu tri thức không dừng ở việc được cất đúng chỗ, mà còn cần đi qua một vòng đời đủ rõ:
- Tiếp thu từ công việc, sách, internet hay trải nghiệm thực tế
- Lưu lại khi nó còn mới
- Diễn giải lại bằng ngôn ngữ của chính mình
- Nối nó với một vấn đề, dự án hay quyết định cụ thể
- Rồi quay trở lại thành bài viết, tài liệu, prompt, workflow hoặc đầu ra thực tế
Đó là lý do mình gọi nó là FLOW. Vì với mình, tri thức không nên nằm im. Nó cần được sắp xếp để có thể quay lại đúng lúc, đi vào công việc, rồi tiếp tục sinh ra tri thức mới.
Nói cách khác, phương pháp mình đang áp dụng trong project này là:
- Dùng
PARAđể giữ kho tri thức có cấu trúc rõ ràng - Dùng
FLOWđể đảm bảo thông tin không bị chết trong kho lưu trữ
Chính sự kết hợp đó làm cho vault này không chỉ là nơi “cất note”, mà trở thành một hệ thống có thể đồng hành cùng cách mình học, nghĩ và làm việc mỗi ngày.
Mình muốn mọi người hãy cứ FOMO chuyện lưu giữ tri thức đi
Thật lòng mà nói, đây là một trong số ít kiểu FOMO mà mình nghĩ là nên có.
Nếu bạn thấy người khác có vault, có note system, có second brain, có cách lưu lại những gì họ học được và bạn cũng cảm thấy muốn làm theo, thì theo mình đó là một kiểu FOMO đáng giá.
Vì từ điểm xuất phát đó, bạn bắt đầu tạo ra một thói quen rất quan trọng: không để trải nghiệm và hiểu biết của mình trôi mất một cách vô ích.
Ban đầu chưa cần phải đẹp. Chưa cần phải có template xịn. Chưa cần biết dùng Obsidian, Notion hay bất kỳ công cụ nào thật sâu.
Chỉ cần bắt đầu lưu lại:
- Một ý hay trong lúc làm việc
- Một bài học sau khi xử lý xong một vấn đề
- Một khái niệm mình vừa hiểu ra
- Một workflow thấy hiệu quả
- Một lỗi mình không muốn lặp lại
- Một góc nhìn mình muốn viết tiếp vào lúc khác
Sau đó, khi kho này dày lên, bạn sẽ tự cảm thấy cần một cách sắp xếp tốt hơn. Lúc đó các phương pháp như PARA hay FLOW mới thật sự phát huy.
Tức là: thói quen lưu lại đi trước, phương pháp sắp xếp đi sau.
Mình nghĩ đây là thứ rất nhiều người đang đảo ngược. Mọi người cố tìm một framework thật chuẩn rồi mới bắt đầu ghi. Trong khi thực tế, mình nên bắt đầu ghi trước, rồi dùng framework để nâng cấp hệ thống dần lên.
Năm 2024 mình đã cố đưa AI vào kho tri thức cá nhân của mình
Từ năm 2024, mình đã rất muốn tích hợp AI vào thư viện tri thức cá nhân.
Ở thời điểm đó, hướng phổ biến nhất gần như là:
- Biến note thành dữ liệu có cấu trúc hơn
- Chunk tài liệu
- Đưa vào vector database
- Rồi dùng RAG để AI truy xuất
Mình cũng đi theo hướng đó. Và thật ra quá trình này không vô ích chút nào.
Nó giúp mình nhìn kho tri thức cá nhân dưới một góc khác: muốn AI truy xuất được tốt thì dữ liệu phải có cấu trúc, có tín hiệu, có ngữ cảnh và có cách tổ chức đủ rõ.
Nhưng cũng chính ở đây, mình nhận ra một giới hạn:
vault cá nhân là một hệ thống đang sống. Nó thay đổi liên tục, bổ sung liên tục, viết dở liên tục, sửa liên tục.
Mình có thể cố biến nó thành dữ liệu đẹp cho máy đọc. Nhưng nếu làm như vậy mà workflow trở nên quá nặng, quá nhiều bước bảo trì, thì mình sẽ mất luôn sự tự nhiên trong cách ghi chép.
Vậy nên sau một thời gian, mình dừng lại ở hướng đó. Không phải vì tư duy RAG sai. Mà vì ở thời điểm ấy, nó chưa thật sự hòa vào workflow cá nhân của mình một cách đủ mượt.
Tuy vậy, chặng đó vẫn rất có giá trị. Nó khiến mình hiểu rõ hơn rằng:
- Kho tri thức càng có tổ chức thì AI càng dễ dùng
- Metadata, folder, liên kết, ngữ cảnh đều rất quan trọng
- Và muốn AI làm việc tốt thì trước hết mình phải có một hệ thống quản lý tri thức đủ nghiêm túc
Agentic AI là công cụ đồng hành làm việc trên chính kho tri thức đó
Đây là chỗ mình muốn phân biệt thật rõ:
Agentic AI không phải là phương pháp sắp xếp tri thức như PARA hay FLOW. Nó là công cụ.
Cụ thể hơn, nó là lớp công cụ có thể:
- Truy xuất thông tin từ kho tri thức của mình
- Hiểu ngữ cảnh công việc hiện tại
- Dùng những gì đã truy xuất để cùng mình làm việc
- Và hỗ trợ biến knowledge thành output thực tế
Với mình, đây là bước nhảy rất lớn.
Trước đây, kho note cá nhân chủ yếu giúp mình:
- Tra cứu lại
- Gợi nhớ
- Đọc lại để tự suy nghĩ tiếp
Còn bây giờ, với những công cụ như Codex hay Claude Code, kho tri thức đó bắt đầu trở thành một môi trường làm việc thực sự.
AI có thể đọc từ vault của mình, hiểu những gì mình từng ghi, bám theo ngữ cảnh của một task cụ thể, rồi cùng mình:
- Viết bài
- Soạn tài liệu
- Tạo prompt
- Chỉnh workflow
- Tổng hợp ý tưởng
- Chuyển từ ghi chú thô thành output hoàn chỉnh
Điểm thú vị nhất là: AI không chỉ “tìm cho mình một đoạn thông tin”. Nó có thể đồng hành làm việc với mình trên chính nền tri thức mà mình đã tích lũy suốt nhiều năm.
Đây là lúc mình thực sự thấy AI và mình bắt đầu hòa làm một trong tư duy
Mình nghĩ cảm giác này rất khó mô tả nếu chưa trải qua.
Khi vault của bạn đủ dày, đủ thật, đủ phản ánh cách bạn nghĩ, cách bạn làm việc và những gì bạn đã học được, thì Agentic AI không còn cho cảm giác như đang làm việc với một công cụ xa lạ nữa.
Nó bắt đầu giống như:
- Một cộng sự đọc được ngữ cảnh rất nhanh
- Một người đồng hành có thể lật lại những gì mình từng nghĩ
- Một lớp mở rộng của trí nhớ làm việc
- Và đôi khi là một tấm gương phản chiếu chính cách mình đang tư duy
Đó là lý do mình thấy giai đoạn này rất đặc biệt.
Không phải vì AI tự nhiên thông minh hơn theo kiểu trừu tượng. Mà vì lần đầu tiên, mình cảm nhận rất rõ việc:
kho tri thức cá nhân + phương pháp sắp xếp tốt + Agentic AI đồng hành
… có thể tạo ra một kiểu làm việc hoàn toàn mới.
Khi đó, AI không thay thế tư duy của mình. Ngược lại, nó làm tư duy của mình được khuếch đại lên trên nền những gì mình đã tích lũy.
Điều mình muốn chốt lại
Nếu bạn hỏi mình nên bắt đầu từ đâu, thì câu trả lời sẽ là:
- Hãy bắt đầu lưu lại những gì mình tiếp thu được.
- Khi kho đó lớn dần, hãy dùng các phương pháp đủ khoa học như PARA hay FLOW để sắp xếp nó lại.
- Rồi hãy để những công cụ Agentic AI như Codex hay Claude Code làm việc trên chính vault đó của bạn.
Nếu đi theo thứ tự này, bạn sẽ thấy một điều rất thú vị:
AI không còn là một chatbot đứng ngoài cuộc. Nó bắt đầu bước vào chính thế giới tri thức của bạn, hiểu cách bạn lưu lại thông tin, hiểu ngữ cảnh bạn đang làm việc, và cùng bạn tạo ra output mới.
Với mình, đó mới là điều đáng kinh ngạc nhất ở thời điểm hiện tại.
Không phải chỉ vì AI làm nhanh hơn. Mà vì lần đầu tiên, mình cảm thấy rất rõ khả năng AI và mình hòa làm một trong tư duy trên nền kho tri thức cá nhân mà mình đã kiên nhẫn xây suốt nhiều năm.