Return to blog

Kết quả công việc sh*t vì bạn giao tiếp tệ

Không phải năng lực kém, không phải lười biếng — giao tiếp tệ mới là thứ âm thầm giết chết kết quả công việc. Bài học sau nhiều năm làm product trong môi trường Việt Nam.

by Leolion

Tại sao giao tiếp quan trọng đến vậy?

Hãy bắt đầu bằng một câu hỏi: nếu bạn làm đúng, nghĩ đúng, effort đủ — nhưng không ai biết điều đó, thì kết quả của bạn là gì?

Môi trường công việc vận hành bằng thông tin. Quyết định được đưa ra dựa trên thông tin. Người được tin tưởng là người truyền thông tin tốt. Deadline được giữ là nhờ thông tin được chuyển đúng lúc, đúng người, đủ context.

Giao tiếp không phải soft skill thêm vào cho đẹp CV. Nó là infrastructure của công việc. Khi infrastructure này hỏng, mọi thứ bên trên — dù tốt đến đâu — đều có nguy cơ sụp.

Công việc tốt + giao tiếp tệ = kết quả tệ. Không phải bất công — đây là thực tế.


Văn hoá Việt Nam và cái bẫy “cả nể”

Tôi không tự dưng có tính sợ làm phiền người khác. Không biết từ đâu, nhưng nó đã ở đó từ rất lâu.

Tôi từng biện minh nó là một phần của tính cách “đặt mình vào vị trí khách hàng” — một đức tính tốt của người làm sản phẩm. Empathy, quan tâm, không muốn impose lên người khác. Nghe có vẻ cao thượng.

Nhưng sau nhiều kinh nghiệm đau thương, tôi phải thẳng thắn mà nhận: đó chỉ là cả nể được đặt tên sang hơn.

Cả nể trong giao tiếp ở Việt Nam có nhiều dạng:

  • Không dám gọi điện vì “nhắn tin chưa trả lời thì chắc bận”
  • Không nhắc lại deadline vì “người ta không quên đâu, nhắc ngại lắm”
  • Không push khi bị block vì “thôi để người ta xử lý xong việc của họ rồi tính”
  • Không nói thẳng khi thấy sai vì “ý kiến mình chưa chắc đúng”

Và khi bạn không gọi, không nhắc, không push, không nói — công việc tự động trôi. Không phải vì ai cố tình bỏ bê. Mà vì không có thông tin thì không có action.

Cái thú vị là văn hoá cả nể này không chỉ xảy ra ở cấp junior. Tôi thấy nó ở senior, ở manager, ở cả PM đã đi làm nhiều năm. Nó được nuôi dưỡng bởi môi trường “dĩ hoà vi quý”, bởi nỗi sợ conflict, bởi thói quen không muốn trở thành người gây khó dễ.

Nhưng sự thật là: người không gây khó dễ thường là người không deliver được.


Cái giá của context switching — PM cần biết

Khi engineer đang code, họ đang ở trong một trạng thái gọi là flow state — một dòng suy nghĩ liên tục, phức tạp, kết nối nhiều layer logic trong đầu cùng lúc. Vào được trạng thái đó không phải lúc nào cũng dễ, và mất ra khỏi đó thì cực kỳ nhanh.

Khi bạn — với lý do nào đó, có thể vì stakeholder vừa nhắn tin hỏi, có thể vì bạn cũng hoảng theo — nhắn cho engineer một câu hỏi bất chợt giữa chừng, đây là những gì thực sự xảy ra:

  1. Engineer dừng lại, đọc tin nhắn
  2. Engineer chuyển não sang câu hỏi của bạn, tìm câu trả lời
  3. Engineer trả lời
  4. Engineer cố quay lại code — nhưng cái dòng suy nghĩ kia đã đứt

Chi phí của bước 4 không nhỏ. Tùy người, tùy độ phức tạp của task, nhưng để lấy lại đà sau một interruption như vậy có thể mất 15–30 phút. Nhiều interruption trong ngày, velocity tụt, code quality giảm theo.

Và cuối cùng ai trả giá? Bạn — vì deadline trễ. Business — vì feature ra chậm. Khách hàng — vì trải nghiệm tệ hơn.

Là một Product, bạn có trách nhiệm bảo vệ không gian làm việc của engineer. Điều đó có nghĩa là:

  • Gom tất cả câu hỏi vào một lần thay vì nhắn rải rác cả ngày
  • Phân biệt cái gì thực sự urgent và cái gì bạn chỉ đang lo
  • Không để panic của stakeholder tự động chuyển thành interrupt cho team

Khi stakeholder nhảy cẫng lên, bạn không cần nhảy theo ngay. Công việc của PM là làm bộ đệm, không phải làm dây dẫn cho panic.


Giao tiếp chân thật hay giao tiếp hiệu quả?

Đây là câu hỏi tôi từng vật lộn khá lâu.

Có những lúc giao tiếp chân thật và giao tiếp hiệu quả trùng nhau hoàn toàn — bạn nói thật, người kia nghe và hành động đúng. Tốt.

Nhưng có những lúc chúng không trùng nhau. Bạn nói thật, nhưng cách bạn nói khiến người kia phòng thủ. Hoặc bạn nói đúng, nhưng timing sai, và message bị nhớ là “gây khó chịu trong meeting” thay vì “người đưa ra insight tốt”.

Cuốn Speed of Trust của Stephen Covey Jr. có một framework mà tôi thấy rất thực tế: trust là sự kết hợp của Character (ai bạn là) và Competence (bạn làm được gì). Giao tiếp ảnh hưởng trực tiếp đến cả hai.

Khi bạn giao tiếp kém — không update, không rõ ràng, không thẳng thắn — dù bạn là người tốt và làm việc giỏi, người xung quanh sẽ không biết điều đó. Trust không được xây dựng vì họ không có đủ thông tin để xây.

Ngược lại, khi bạn giao tiếp tốt — chủ động, rõ ràng, nhất quán — trust tích luỹ nhanh hơn bạn nghĩ. Và trust cao có giá trị rất thực tế: ít bị micro-manage hơn, được trao quyền nhiều hơn, khó khăn được giải quyết nhanh hơn vì người ta tin bạn đang handle.

Vậy chân thật hay hiệu quả? Câu trả lời của tôi là: chân thật trong nội dung, có chủ đích trong cách deliver. Hai thứ không mâu thuẫn nhau — nhưng cần được phân biệt.


Những chuyện tôi thấy nhiều lần quá

”Em tưởng anh biết rồi, em sợ phiền”

Câu này tôi nghe không biết bao nhiêu lần. Và tôi cũng từng nói câu này.

Có task bị block 3 ngày vì một câu hỏi không được hỏi. Có deadline trôi vì một lời nhắc không được nhắc. Có decision sai vì một thông tin không được share — vì người có thông tin đó “sợ phiền”.

Nguyên tắc đơn giản: nhắn tin không được thì gọi điện. Gọi điện không nghe thì nhắn lại kèm context tại sao urgent. Đây không phải làm phiền — đây là làm việc.

Việc chủ động nhắc lại, chủ động tái tạo lời hứa, chủ động confirm deadline — không phải thiếu tin tưởng người kia. Đó là cách hệ thống hoạt động được trong môi trường mà mọi người đều bận.

”Team làm gì mà cả tháng nay không thấy thay đổi gì trên site?”

Câu này thường đến từ phía kinh doanh khi business đang bết bát. Không có conversion mới, revenue flat, stakeholder bắt đầu nóng.

Và giải pháp hay được đề xuất nhất là: đổi giao diện. “Thay cái banner đi”, “làm lại homepage xem sao”, “màu này nhìn không ổn”.

Đây là một dạng giao tiếp lệch — khi anxiety về kết quả kinh doanh được channel vào những yêu cầu product thay thế, thay vì nói thẳng ra vấn đề thực sự.

Người làm product cần nhận ra pattern này và không để nó lái roadmap. Câu trả lời đúng không phải “ok, để tôi làm banner mới”. Câu trả lời đúng là: “Vấn đề thực sự là gì? Revenue flat vì conversion thấp, hay vì traffic giảm, hay vì giữ chân user kém? Hãy nhìn vào data trước khi quyết định làm gì.”

Nhưng để có cuộc trò chuyện đó, cả hai bên đều cần giao tiếp thẳng thắn hơn — và tin tưởng nhau đủ để nói thật.


Đúc kết sau một năm — những gì còn lại và thực sự có ích

Sau nhiều lần vấp, đây là những thứ tôi thật sự dùng mỗi ngày — không phải lý thuyết, không phải best practice từ sách:

Gom câu hỏi trước khi hỏi. Thay vì nhắn tin liên tục, tôi gom hết vào một lần. “Mình có 3 câu hỏi cần confirm…” Vừa tôn trọng thời gian người kia, vừa buộc bản thân clarify suy nghĩ trước.

Update ngắn, chủ động, không cần ai hỏi. “Task A đang ở bước X, expect xong thứ Y, nếu có blockers mình sẽ báo sớm.” Một câu này giảm đi rất nhiều anxiety của người quản lý — và mình không còn bị hỏi thăm liên tục nữa.

Phân biệt urgent thật và urgent cảm giác. Không phải mọi tin nhắn từ stakeholder đều cần phản ứng ngay. Tôi học cách hỏi: “Việc này nếu delay 2 giờ thì impact là gì?” Câu trả lời thường cho thấy 80% không phải thực sự urgent.

Nói thẳng khi không đồng ý — nhưng chọn thời điểm và cách nói. Không phải trong group chat, không phải khi người kia đang bực bội. Nhưng cũng không phải im lặng mãi. Tìm thời điểm 1-1, nói bằng data nếu có thể, và frame là “mình đang cố giúp tìm ra giải pháp tốt nhất” thay vì “bạn sai”.

Giao tiếp không hoàn hảo vẫn tốt hơn không giao tiếp. Cái bẫy perfectionism — chờ đến khi có đủ thông tin mới nói, chờ đến khi mình chắc chắn mới hỏi — thường tốn kém hơn là nói một câu chưa hoàn hảo ngay bây giờ.


Nhìn lại, những lần kết quả công việc của mình tệ nhất — không phải vì tôi không biết làm. Mà vì có thông tin quan trọng nào đó không được truyền đi, không được nhận về, hoặc được truyền đi quá muộn.

Giao tiếp tốt không cần bạn phải hướng ngoại, không cần bạn phải thích nói chuyện, không cần bạn phải đi học khoá public speaking nào. Nó cần bạn có ý thức rằng mỗi khoảng im lặng trong công việc đều có chi phí — và đôi khi chi phí đó người khác phải trả thay bạn.

Giao tiếp chân thật không phải là nói hết mọi thứ bạn nghĩ. Giao tiếp hiệu quả không phải là nói những gì người ta muốn nghe. Điểm giao của hai thứ đó — nói đúng thứ cần nói, đúng lúc, đúng người — mới là kỹ năng thực sự.