Return to blog

Cái tôi càng cao, EQ càng thấp

Khi cái tôi lên cao, EQ tụt dốc — bài học đắt giá từ những năm làm việc trong các tập đoàn lớn về quản trị cảm xúc và stakeholder

by Leolion

Mở đầu

Có một nghịch lý mình quan sát được sau nhiều năm làm việc trong các tập đoàn: những người giỏi nhất về chuyên môn, đôi khi lại là những người khó hợp tác nhất.

Không phải vì họ xấu tính, mà vì cái tôi chuyên môn lớn dần theo thời gian — và khi cái tôi lên cao, khả năng lắng nghe, thấu hiểu và kiểm soát cảm xúc lại tụt xuống.

Mình từng là người như vậy. Và mình cũng từng làm việc với rất nhiều người như vậy.


Mục lục

  1. Cái tôi chuyên môn — con dao hai lưỡi
  2. Khi EQ thấp hơn IQ
  3. Quản trị cảm xúc trong môi trường tập đoàn
  4. Quản trị stakeholder — kỹ năng sống còn
  5. Những bài học mình trả giá để hiểu
  6. Chiêm nghiệm

Cái tôi chuyên môn — con dao hai lưỡi

Khi mới đi làm, mình háo hức học hỏi. Mọi feedback đều là quà. Mọi ý kiến trái chiều đều là cơ hội để mình nhìn lại.

Nhưng sau vài năm, khi đã có thành tích, có kinh nghiệm, có vị trí — một thứ gì đó thay đổi. Mình bắt đầu phản ứng trước khi lắng nghe. Bắt đầu nghĩ rằng mình hiểu vấn đề nhanh hơn người khác. Bắt đầu cảm thấy khó chịu khi có người challenge ý tưởng của mình.

Đó chính là cái tôi chuyên môn. Nó lớn dần một cách âm thầm, và đáng sợ ở chỗ: mình không nhận ra nó đang lớn.

Cái tôi không gõ cửa rồi mới vào. Nó ngồi sẵn trong phòng từ lúc nào, và mình cứ nghĩ đó là “sự tự tin”.

Sự tự tin lành mạnh nói: “Mình có kinh nghiệm, nhưng vẫn có thể sai.” Cái tôi nói: “Mình từng làm điều này rồi, nên mình đúng.”


Khi EQ thấp hơn IQ

Trong các tập đoàn lớn, mình gặp rất nhiều người cực kỳ thông minh — phân tích sắc bén, tư duy chiến lược rõ ràng, data-driven đến từng con số. Nhưng trong meeting, họ khiến cả phòng im lặng — không phải vì nể phục, mà vì không ai muốn nói nữa.

Họ thắng mọi cuộc tranh luận, nhưng thua trong việc xây dựng đồng minh. Họ đúng về logic, nhưng sai về cách truyền tải. Họ push được deliverable ngắn hạn, nhưng để lại những vết nứt trong team mà phải rất lâu mới lành.

Mình nhận ra một pattern:

  • Người có IQ cao + EQ thấp: Thường thăng tiến nhanh giai đoạn đầu nhờ năng lực cá nhân, nhưng đến một ngưỡng thì bị chặn lại vì không ai muốn đi cùng.
  • Người có EQ cao + IQ vừa: Thăng tiến chậm hơn, nhưng đi được xa hơn vì biết cách kéo người khác đi cùng mình.

Đây không phải lý thuyết. Đây là những gì mình thấy lặp đi lặp lại ở Tiki, MWG, và nhiều nơi khác.


Quản trị cảm xúc trong môi trường tập đoàn

Tập đoàn lớn là nơi mà chính trị nội bộ tồn tại như một lực hấp dẫn — bạn không nhìn thấy nó, nhưng nó kéo mọi thứ về phía nó.

Trong môi trường đó, quản trị cảm xúc không phải là “nice to have” — nó là survival skill.

Những tình huống mình từng gặp:

  • Bị reject proposal mà mình dồn cả tháng để chuẩn bị, chỉ vì nó không align với agenda của một C-level nào đó.
  • Bị đổ lỗi trong meeting lớn cho một vấn đề mà mình chỉ liên quan gián tiếp.
  • Phải làm việc với người senior hơn mình 10 năm, mà người đó không tin product manager cần tồn tại.

Phản ứng tự nhiên của mình khi đó? Defensive. Tức giận. Muốn chứng minh mình đúng ngay lập tức.

Và mỗi lần phản ứng như vậy, kết quả đều tệ hơn. Không phải vì mình sai, mà vì cách mình phản ứng đã che mất nội dung mình muốn truyền tải.

Khi bạn nói đúng nhưng bằng giọng sai, người ta chỉ nhớ giọng, không nhớ nội dung.

Sau nhiều lần vấp, mình rút ra một nguyên tắc đơn giản: Delay phản ứng 24 giờ. Khi cảm xúc dâng cao, không reply email, không phản bác trong meeting, không nhắn tin cho ai. Đợi qua một đêm. Sáng hôm sau, 80% những gì mình định nói sẽ thay đổi — và 80% đó thường là phần tốt hơn.


Quản trị stakeholder — kỹ năng sống còn

Nếu quản trị cảm xúc là giữ cho mình ổn định, thì quản trị stakeholder là giữ cho mọi người xung quanh cũng ổn định — với mình.

Trong tập đoàn, một feature không chỉ cần đúng về logic. Nó cần đúng về timing, đúng về người ủng hộ, và đúng về cách mình trình bày nó cho từng đối tượng.

Những sai lầm mình từng mắc:

1. Nghĩ rằng “đúng” là đủ

Mình từng tin rằng nếu data đủ mạnh, logic đủ chặt, thì ai cũng sẽ đồng ý. Sai. Trong tập đoàn, quyết định không chỉ dựa trên data — nó dựa trên quyền lực, agenda, và cảm xúc của người ra quyết định.

2. Đối xử với mọi stakeholder như nhau

CEO cần nghe khác CFO. Engineering lead cần nghe khác business lead. Không phải vì nội dung khác, mà vì góc nhìn và mối quan tâm của họ khác nhau. Cùng một feature, nói với CEO thì focus vào impact, nói với CFO thì focus vào cost, nói với engineering thì focus vào feasibility.

3. Không xây alliance trước khi vào meeting

Những quyết định quan trọng không bao giờ nên được đưa ra lần đầu trong meeting. Meeting là nơi để confirm, không phải nơi để convince. Nếu mình chưa align trước với những người có ảnh hưởng, thì meeting đó gần như chắc chắn sẽ thất bại.

Meeting không phải là sân chơi. Meeting là sân khấu — kịch bản phải được viết từ trước.


Những bài học mình trả giá để hiểu

Sau nhiều năm, nhiều va chạm, nhiều lần tự hỏi “tại sao người ta không hiểu mình”, đây là những điều mình muốn nói với bản thân của 5 năm trước:

Lắng nghe không phải là im lặng chờ đến lượt nói

Lắng nghe thật sự là tạm gác cái mình đã biết để tiếp nhận cái người khác đang nói. Nghe để hiểu, không phải nghe để phản bác.

Thắng một cuộc tranh luận có thể thua cả mối quan hệ

Trong tập đoàn, mối quan hệ là tài sản. Mình có thể đúng trong một cuộc họp, nhưng nếu làm người khác mất mặt, mình sẽ mất một đồng minh — và đồng minh thì quý hơn việc đúng.

Ego check nên là thói quen hàng ngày

Mỗi sáng trước khi vào công ty, mình tự hỏi: “Hôm nay mình muốn đúng, hay muốn hiệu quả?” Hai thứ này không phải lúc nào cũng trùng nhau. Và khi phải chọn, mình chọn hiệu quả.

Cảm xúc là data, không phải là sự thật

Khi mình cảm thấy tức giận, đó là data — nó cho biết mình đang bị trigger bởi điều gì đó. Nhưng nó không nói cho mình biết phải phản ứng thế nào. Khoảng cách giữa “cảm thấy” và “hành động” chính là nơi EQ sống.

Stakeholder management bắt đầu từ empathy

Trước khi thuyết phục ai, hãy hiểu họ đang lo lắng điều gì, đang chịu áp lực gì, đang bị đánh giá bởi KPI nào. Khi mình hiểu được context của họ, mình sẽ biết cách frame vấn đề sao cho cả hai cùng thắng.


Chiêm nghiệm

Nhìn lại, những lần mình thất bại nặng nhất trong sự nghiệp không phải vì thiếu năng lực chuyên môn. Mà vì cái tôi che mất khả năng đọc người, đọc tình huống, và kiểm soát phản ứng của chính mình.

Cái tôi càng cao, EQ càng thấp — không phải vì mình kém đi, mà vì mình ngừng cố gắng hiểu người khác khi đã quá bận bảo vệ quan điểm của mình.

Quản trị cảm xúc và quản trị stakeholder không phải soft skill — đó là core skill. Trong tập đoàn, nó quyết định mình đi được bao xa, không phải mình giỏi đến đâu.

IQ giúp mình giải được bài toán. EQ giúp mình chọn đúng bài toán để giải — và kéo được người khác cùng giải.

Nếu bạn đang ở giai đoạn sự nghiệp mà cảm thấy “mình đúng mà sao không ai nghe” — thì có thể, vấn đề không nằm ở nội dung. Nó nằm ở cái tôi đang đứng chắn giữa mình và người nghe.

Hạ cái tôi xuống không phải là yếu. Đó là cách mạnh nhất để đi xa hơn.